Buổi khám thường ngắn hơn mình tưởng. Ai có sẵn câu hỏi thì mang về được nhiều hơn hẳn.
Vì sao phải viết câu hỏi ra giấy
- Vì vào phòng khám là dễ quên hết, ai cũng vậy
- Có giấy thì không sót câu nào
- Và mình không phải nghĩ ra câu hỏi ngay lúc đó
- Về nhà mới nhớ ra là chuyện rất hay xảy ra
- Mục đầu là điều muốn trấn an
Mục cuối là tình huống ai cũng từng gặp, và tờ giấy giải quyết được nó.
Nên viết bao nhiêu câu
- Ba tới năm câu quan trọng nhất
- Xếp theo thứ tự ưu tiên, câu cần nhất lên đầu
- Buổi khám thường không đủ cho một danh sách dài
- Câu còn lại thì để dành cho lần sau
- Mục thứ hai là phần quyết định
Vì nếu chỉ kịp hỏi hai câu thì đó phải là hai câu cần nhất.
Nếu không kịp hỏi hết thì sao
- Hỏi câu quan trọng nhất trước
- Xin hẹn thêm một buổi nếu còn nhiều thứ cần bàn
- Hoặc hỏi xem có kênh nào nhắn câu hỏi giữa hai buổi không
- Giữ tờ giấy lại cho lần sau
- Mục thứ ba là câu ít ai hỏi
Nhiều nơi có kênh đó và người bệnh không biết là có.
Có nên đưa giấy cho bác sĩ đọc không
- Được, và nhiều người làm vậy
- Nó nhanh hơn là nói và không sót câu nào
- Cũng hữu ích khi mình đang căng và khó nói suôn sẻ
- Không ai thấy phiền vì việc đó
- Mục thứ ba là lợi ích ít ai nghĩ tới
Mục cuối là điều muốn trấn an, và nó gỡ được ngần ngại.
Về những câu nên có trong mọi lần khám
- Tình trạng của tôi là gì
- Bước tiếp theo là gì và khi nào
- Dấu hiệu nào thì phải quay lại ngay
- Tôi cần lưu ý gì trong sinh hoạt
- Bốn câu đó dùng được cho gần hết mọi lần khám
Câu cuối là lý do nên viết sẵn chúng một lần rồi dùng mãi.
Về câu hỏi về thuốc
- Hỏi thuốc này để làm gì và dùng bao lâu
- Hỏi có tác dụng phụ nào cần để ý không
- Hỏi có kiêng gì khi dùng thuốc này không
- Hỏi nếu quên một liều thì làm thế nào
- Mục cuối là câu rất hay cần mà ít ai hỏi
Hỏi ngay lúc đó thì không phải đoán ở nhà.
Về câu hỏi về kết quả xét nghiệm
- Hỏi kết quả này nghĩa là gì với trường hợp của tôi
- Hỏi có cần làm thêm gì không
- Hỏi bao giờ cần làm lại
- Xin bản sao kết quả để giữ
- Mục đầu là câu quan trọng nhất
Vì con số trên giấy không tự nói lên gì nếu không có bối cảnh.
Về câu hỏi mình ngại hỏi
- Câu ngại nhất thường là câu quan trọng nhất
- Viết ra giấy thì dễ hỏi hơn là nói
- Không có câu hỏi nào là ngớ ngẩn ở phòng khám
- Nhân viên y tế nghe mọi loại câu hỏi mỗi ngày
- Mục thứ hai là cách gỡ
Hai mục cuối là điều muốn trấn an, và chúng đúng với mọi chủ đề.
Về nhắc lại để kiểm mình hiểu đúng
- Nhắc lại bằng lời của mình những gì vừa nghe
- Bác sĩ sẽ sửa nếu mình hiểu lệch
- Đây là cách đơn giản nhất để tránh nhớ sai ở nhà
- Mất ba mươi giây và nó cứu được cả buổi khám
- Mục đầu là cách làm
Mục cuối là phép tính, và nó luôn đáng làm.
Về ghi lại câu trả lời
- Ghi ngay tại chỗ, đừng đợi về nhà
- Nhờ người đi cùng ghi nếu mình đang căng
- Đọc lại phần ghi trước khi rời phòng
- Không ghi thì phần lớn thông tin bay mất trong ngày
- Mục thứ ba là bước kiểm
Mục cuối là lý do, và trí nhớ mờ đi nhanh hơn mình tưởng.
Về giữ tờ câu hỏi lâu dài
- Giữ tờ đó cùng bìa hồ sơ
- Thêm câu mới sau mỗi lần khám
- Ghi cả câu trả lời bên cạnh câu hỏi
- Nó dần thành sổ theo dõi của riêng mình
- Mục thứ ba là cách ghi hữu ích nhất
Mục cuối là giá trị lâu dài, và nó lớn hơn là mình nghĩ lúc bắt đầu.
Bốn câu ở mỗi quầy
- Tôi đang ở đúng chỗ chưa
- Bước này cần giấy gì
- Mất khoảng bao lâu và tôi chờ ở đâu
- Xong bước này thì tôi đi đâu tiếp
- Bốn câu này dành cho quầy, còn tờ câu hỏi dành cho phòng khám
Câu cuối là cách phân biệt, và hai thứ đó phục vụ hai việc khác nhau.
Mỗi nơi một quy trình
- Thời gian dành cho mỗi lượt khám khác nhau giữa các nơi
- Site này nêu cách chuẩn bị, phần nội dung thuộc về bác sĩ
- Không mong một buổi khám trả lời hết mọi thắc mắc
- Không rời phòng khi câu quan trọng nhất còn chưa hỏi
- Mục thứ hai là ranh giới của site
Hai mục cuối là hai điều cần tránh, và mục cuối là cái hay tiếc nhất.
Đi thẳng cấp cứu, đừng lấy số
- Đau ngực, khó thở, hoặc nói khó và yếu nửa người
- Chảy máu nhiều không cầm được
- Chấn thương nặng, hoặc bỏng rộng
- Lơ mơ, co giật, hoặc ngất
- Đau bụng dữ dội, hoặc nôn ra máu
Những trường hợp này vào thẳng khu cấp cứu, không chuẩn bị câu hỏi gì cả.
Câu hỏi thường gặp
Vì sao phải viết câu hỏi ra giấy?
Vì vào phòng khám là dễ quên hết, ai cũng vậy. Có giấy thì không sót câu nào.
Nên viết bao nhiêu câu?
Ba tới năm câu quan trọng nhất, xếp theo thứ tự ưu tiên. Buổi khám thường không đủ cho một danh sách dài.
Nếu không kịp hỏi hết thì sao?
Hỏi câu quan trọng nhất trước. Phần còn lại thì xin hẹn thêm hoặc hỏi ở lần sau.
Có nên đưa giấy cho bác sĩ đọc không?
Được, và nhiều người làm vậy. Nó nhanh hơn là nói và nó không sót câu nào.