Người ta chỉ nói khi bực, ít ai nói khi hài lòng. Nhưng lời khen cụ thể cũng là thông tin, và nó giữ lại được cái đang làm đúng.
Khen thì nói với ai
- Nói thẳng với người đó
- Nói thêm với người phụ trách khoa nếu muốn
- Hoặc gửi tới bộ phận tiếp nhận ý kiến
- Nói tên và việc cụ thể để đúng người được ghi nhận
- Mục cuối là chi tiết làm lời khen có địa chỉ
Vì khen chung chung thì không ai biết là khen ai.
Khen thế nào cho có ích
- Nói cụ thể việc gì và vào lúc nào
- Nói điều đó có ích cho mình thế nào
- Tránh câu chung chung như mọi thứ đều tốt
- Lời khen cụ thể giúp giữ lại đúng cái đang làm tốt
- Mục cuối là lý do việc này đáng làm
Và đó là chỗ nó khác với một lời cảm ơn xã giao.
Có cần viết ra không
- Không bắt buộc
- Nhưng viết ra thì lời khen đi xa hơn
- Và ở lại lâu hơn một câu nói lúc ra về
- Vài dòng là đủ
- Mục cuối là điều muốn nói với người ngại viết
Vì không ai đòi hỏi một lá thư dài.
Vừa khen vừa góp ý được không
- Được, và rất nên
- Nói cả hai phần thì bức tranh đầy đủ hơn
- Cũng dễ được tiếp nhận hơn
- Nhưng đừng khen chỉ để lấy đà chê
- Mục cuối là ranh giới cần giữ
Vì người nghe nhận ra ngay và lời khen mất giá trị.
Về vì sao ít người khen
- Khi mọi thứ trôi chảy thì không ai để ý
- Xong việc là chỉ muốn về
- Nhiều người nghĩ khen không để làm gì
- Nên phản hồi nhận được phần lớn là phản hồi tiêu cực
- Mục cuối là hệ quả của cả ba mục trên
Và đó là bức tranh lệch mà mình góp phần sửa được.
Về khen người ít được nhắc tới
- Không chỉ người trực tiếp khám
- Cả người hướng dẫn ở quầy
- Cả người dọn dẹp và người trực đêm
- Họ là những người ít khi được nhắc tên
- Mục cuối là lý do nên chủ động nhắc
Và một câu nhắc tên đúng lúc có sức nặng hơn mình tưởng.
Về khen cụ thể hơn là khen chung
- Nói việc gì đã giúp mình
- Nói vào ngày nào và ở đâu
- Nói nếu không có việc đó thì mình đã ra sao
- Càng cụ thể càng dùng được
- Mục thứ ba là phần làm lời khen sống động nhất
Và đó cũng là phần người nghe nhớ lâu nhất.
Về nói lời cảm ơn vào lúc ra viện
- Dành một phút trước khi rời khoa
- Nói với người đã chăm sóc trực tiếp
- Nếu họ không có mặt thì nhờ chuyển lời
- Không cần quà cáp gì, lời nói là đủ
- Mục cuối là điều muốn nói rõ
Vì nhiều người nghĩ cảm ơn thì phải kèm theo cái gì đó.
Về viết vài dòng gửi lại
- Ghi tên khoa và ngày
- Ghi việc cụ thể mình muốn nhắc tới
- Ghi tên người nếu nhớ
- Gửi tới bộ phận tiếp nhận ý kiến
- Mục thứ ba là điều giúp lời khen tới đúng người
Và không nhớ tên thì mô tả ca trực cũng được.
Về kể lại cho người khác
- Kể đúng những gì mình trải qua
- Đừng thổi phồng và đừng hứa thay cho nơi đó
- Nói rõ trường hợp mỗi người mỗi khác
- Kể để người khác biết đường hỏi, không phải để họ làm theo y hệt
- Mục cuối là ranh giới quan trọng nhất
Vì kể quá tay thì thành lời truyền miệng gây hiểu nhầm cho người sau.
Về giữ thói quen phản hồi cả hai chiều
- Nói khi chưa ổn và nói cả khi tốt
- Nói sớm, đừng đợi tới cuối đợt
- Nói cụ thể trong cả hai trường hợp
- Thói quen này làm cả hai bên dễ làm việc với nhau hơn
- Mục cuối là lý do của cả bài
Và nó cũng là điều tốt nhất mình để lại cho người nằm sau mình.
Bốn câu ở mỗi quầy
- Tôi đang ở đúng chỗ chưa
- Bước này cần giấy gì
- Mất khoảng bao lâu và tôi chờ ở đâu
- Xong bước này thì tôi đi đâu tiếp
- Khi muốn khen thì hỏi thêm: tôi gửi lời cảm ơn này ở đâu
Câu cuối là điểm riêng, và hỏi một câu thì lời khen tới được đúng chỗ.
Mỗi nơi một quy trình
- Cách tiếp nhận ý kiến khen chê khác nhau giữa các nơi
- Site này nêu cách nói, còn nơi nhận thì hỏi tại chỗ
- Không khen chỉ để lấy đà chê
- Không kể lại quá tay thành lời hứa thay cho nơi đó
- Mục thứ hai là ranh giới của site
Hai mục cuối là hai điều cần tránh, và mục sau trong hai cái đó gây hiểu nhầm cho người khác.
Đi thẳng cấp cứu, đừng lấy số
- Đau ngực, khó thở, hoặc nói khó và yếu nửa người
- Chảy máu nhiều không cầm được
- Chấn thương nặng, hoặc bỏng rộng
- Lơ mơ, co giật, hoặc ngất
- Đau bụng dữ dội, hoặc nôn ra máu
Danh sách này lặp lại ở mọi bài của site, và đó là chủ ý.
Câu hỏi thường gặp
Khen thì nói với ai?
Nói thẳng với người đó, và nếu muốn thì nói thêm với người phụ trách khoa hoặc bộ phận tiếp nhận ý kiến.
Khen thế nào cho có ích?
Nói cụ thể việc gì và vào lúc nào. Lời khen cụ thể giúp giữ lại đúng cái đang làm tốt.
Có cần viết ra không?
Không bắt buộc, nhưng viết ra thì lời khen đi xa hơn và ở lại lâu hơn một câu nói lúc ra về.
Vừa khen vừa góp ý được không?
Được, và rất nên. Nói cả hai phần thì bức tranh đầy đủ hơn và dễ được tiếp nhận hơn.